User Tools

Site Tools


start

Mang tiếng là con gái thành phố nhưng mấy ngày Tết, bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác của Linh còn chẳng bằng mấy chị em quanh năm chân lấm tay bùn ở quê.

Linh sinh ra và lớn lên ở thành phố. Ông bà nội ngoại cũng đều ở gần nhà nên Linh chưa một lần được về quê đúng nghĩa. Giữa bao nhiêu chàng trai thành phố, Linh chẳng ưng ai, cuối cùng lại chọn lên xe hoa với một anh chàng ở quê. Nghĩ tới lấy chồng quê, Linh vui lắm vì cuối cùng mình cũng đã có quê thực sự. Nhưng mọi chuyện không suôn sẻ như Linh nghĩ, nhất là khi Linh đã trải qua cái Tết lần đầu tiên ở quê chồng. Bây giờ nhớ lại, nó vẫn còn ám ảnh Linh.

Vợ chồng Linh thu xếp công việc để về quê từ ngày 25 Tết. Từ nhỏ quen được bố mẹ nuông chiều nên tính Linh rất đoảng. Biết vậy nên chồng Linh đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ cho cô vợ hậu đậu của mình.

Quê chồng Linh cách nơi hai vợ chồng sống tới cả trăm cây số nên về tới nơi, Linh đã chẳng còn sức mà nhấc nổi chân lên. Vậy mà vừa bước chân tới cổng, mấy đứa cháu đã chạy ra xô xô, đẩy đẩy đòi quà khiến Linh chỉ muốn đánh đòn bọn chúng. Nhà chồng Linh so với vùng quê nghèo khó này cũng thuộc hàng khá giả. Căn nhà cấp 4 khá rộng rãi như lại có tới 3 thế hệ cùng sinh sống nên thành ra chật hẹp. Ba đứa cháu con anh trai chồng phải vào ngủ cùng ông bà và bố mẹ để nhường phòng cho vợ chồng Linh.

Sáng sớm hôm sau, còn đang say giấc thì Linh đã bị tiếng lợn kêu khiến cho giật mình. Thì ra nhà chồng Linh mổ lợn để ăn Tết. Nhưng vì bố chồng Linh là trưởng họ nên mọi người tập trung lại làm tất cả ở nhà chồng Linh. Tiếng lợn kêu ụt ịt suốt cả đêm đã khiến Linh mất ngủ, nay lại bị đánh thức cũng chính bởi tiếng kêu ấy khiến đầu Linh đau như búa bổ. Mặc dù không giúp được gì nhưng Linh vẫn phải thức dậy để không bị mắng là biếng nhác. Ngồi co ro vì gió lạnh, cơn buồn ngủ cứ kéo đến khiến Linh gục luôn vào cột nhà. Tỉnh dậy bởi tiếng lay gọi của chồng, Linh không biết giấu mặt vào đâu vì ai cũng nhìn Linh cười tủm tỉm.

Nỗi ám ảnh về quê chồng ăn Tết của cô dâu thành phố - Hình 1

Cái Tết năm nay, Linh không biết mình có đủ can đảm để vượt qua nó hay không? (Ảnh minh họa)

Công việc chính của Linh là đi chợ, nấu cơm, rửa bát. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng nhà chồng Linh rất đông người, mỗi bữa đơn giản cũng phải 3, 4 mâm bát. Mà rửa bát trong cái thời tiết giá lạnh này thì đúng là cực hình với cô nàng quen ở phố như Linh. Chưa dừng lại ở đó, 3 ngày Tết, khi cả nhà còn đang say giấc thì Linh đã phải thức dậy từ 4 giờ sáng để làm cơm lễ cùng chị dâu. Bố chồng Linh khá khó tính, chỉ cần sơ xảy một chút thôi là bị ông mắng ngay.

Rồi chuyện phải nhớ tên anh em, cô gì, chú bác cũng khiến Linh căng thẳng. Không may chào nhầm chức vị là bị lườm nguýt ngay. Họ hàng nhà chồng còn đông hơn quân Nguyên, mấy xấp phong bao lì xì Linh chuẩn bị sẵn hết veo trong chốc lát. Tiền mừng tuổi có khi hai tháng lương của Linh cũng không đủ.

Ai cũng mong mấy ngày Tết được nghỉ ngơi, diện đồ đẹp du xuân, gặp gỡ bạn bè. Còn Linh thì chỉ vùi đầu vào bếp núc, rửa bát, dọn dẹp. Lỡ có chút phấn son cùng chồng đi thăm họ hàng thì bị cả làng chỉ trỏ, soi mói. Mang tiếng là con gái thành phố nhưng mấy ngày Tết, bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác của Linh còn chẳng bằng mấy chị em quanh năm chân lấm tay bùn ở quê.

Đang bị những kí ức ấy ùa về ám ảnh thì Linh chợt giật mình vì cuộc điện thoại của chồng:

- Vợ à, chuẩn bị xong chưa, anh về là lên xe về quê luôn nhé!

Nhận điện thoại của chồng, Linh không biết nên vui hay nên buồn nữa đây. Bởi cứ nghĩ tới những kỉ niệm về cái Tết ở quê chồng năm ngoái, Linh lại thấy rùng mình. Còn cái Tết năm nay, Linh không biết mình có đủ can đảm để vượt qua nó hay không?

start.txt · Last modified: 2018/12/05 08:47 (external edit)